Nhật Ký Công Nghệ Sinh Học

Hiển thị các bài đăng có nhãn goc-tan-man. Hiển thị tất cả bài đăng

   Honda giờ đây là một trong những tập đoàn hùng mạnh nhất nước Nhật và nổi tiếng trên toàn thế giới. Để đạt được thành công đó có đ...





   Honda giờ đây là một trong những tập đoàn hùng mạnh nhất nước Nhật và nổi tiếng trên toàn thế giới. Để đạt được thành công đó có đóng góp không nhỏ từ ông Soichiro Honda, người sáng lập ra thương hiệu này.

   Soichiro được Tạp chí People (Mỹ) xếp vào danh sách “25 người đáng quan tâm của năm” vào năm 1980, đồng thời tôn vinh ông như một “Henry Ford của Nhật Bản” với những đóng góp tạo ra cuộc cách mạng về phương tiện giao thông cá nhân của nhân loại.

   Tuy nhiên, trước khi xây dựng được sự nghiệp lừng lẫy, Soichiro đã phải gặp vô số thất bại. Ông từng chia sẻ rằng, "Đối với tôi, thành công chỉ đạt được khi đã trải qua nhiều thất bại và nghiền ngẫm. Trên thực tế, trong tất cả những việc ta làm, thành công chỉ chiếm 1%, 99% khác là thất bại."

   Bài viết này sẽ kể về một trong những thất bại của ông Soichiro Honda.
Ông Soichiro Honda-Nhà sáng lập tập đoàn Honda

 Thời thơ ấu và tuổi trẻ Soichiro Honda sinh ngày 17/11/ 1906 tại Yamahigashi, làng Komyo (nay là Tenryu), hạt Iwata thuộc Shizuoka Prefecture ( Nhật Bản). Cha của Honda, ông Ghihei là một thợ rèn.

   Khi còn nhỏ, Shoichiro luôn quanh quẩn bên bố, xem ông làm việc và qua đó ông đã học được cách tự làm đồ chơi cho mình. Tài sản mà Soichiro được thừa kế từ cha chính là lòng yêu thích nghề cơ khí.

   Năm 1922, Soichiro cùng cha đi lên Tokyo sau khi xem một quảng cáo tìm người giúp việc được đăng trên tờ báo thương mại. Nơi họ đến là một cửa hàng sửa chữa ô tô có tên là Art Shokai. Lý do lớn nhất để cậu bé Soichiro 15 tuổi muốn làm việc ở đây chính là có cơ hội được tiếp xúc gần gũi với những chiếc ô tô.

   Thời gian đầu, công việc của Soichiro là nội trợ và trông trẻ cho gia đình ông chủ. Buổi tối khi đã làm xong hết công việc, Soichiro thường trốn vào trong xưởng để được ngắm những chiếc ô tô. Cậu bé không hài lòng với công việc của mình và thậm chí còn nghĩ sẽ từ bỏ để trở về nhà. Chính lúc này, Sochiro Honda được ông Hikoji Kitazama, người giám sát trực tiếp động viên, giúp đỡ. Hàng ngày sau khi hoàn tất mọi công việc, Sochiro được phép đi tới cửa hiệu thứ hai của Art Shokai nơi mà một chiếc xe ô tô đua đang được làm tại đó.

   Năm 1923, sau khi cứu 3 chiếc xe đua của hãng khỏi một đám cháy, Sochiro được giao việc trở thành thợ chính, giúp thiết kế xe đua. Năm 1924, chiếc xe Curtiss do Sochiro làm thợ kỹ thuật đã giành giải nhất tại cuộc đua tổ chức ở Tsurumi thuộc Kanagawaken. Chàng trai trẻ vô cùng vui sướng và chiến thắng này là bước khởi đầu cho niềm đam mê xe đua của Soichiro.

   Sau 5 năm học việc tại cửa hàng Art Shokai và 1 năm chứng minh khả năng với ông chủ, cuối cùng Soichiro đã được phép tự mở chi nhánh Art Shokai ở làng của mình tại Hamamatsu. Lúc đó Soichiro vừa tròn 21 tuổi.

Chiếc xe được Honda chế tạo tại xưởng Hamamatsu Art Shokai.
Chuyện những chiếc séc măng thất bại

   Mặc dù công việc kinh doanh đang trong thời kỳ phát đạt, cửa hàng ngày càng được mở rộng nhưng Soichiro vẫn không hài lòng. Thiếu những khó khăn thử thách Soichiro cảm thấy bứt rứt, buồn bực không yên. Soichiro muốn làm một cái gì đó hơn là chỉ sửa chữa đơn thuần.Từ đó, Soichiro bắt đầu suy nghĩ đến việc kinh doanh sản xuất.

   Điều đầu tiên thu hút sự chú ý của ông là những chiếc séc măng (piston ring). Séc măng dường như là một chi tiết hoàn hảo, nhỏ nhưng rất đắt. Và thế là, Soichiro nhanh chóng xây dựng kế hoạch để tiến hành sản xuất hàng loạt. Ông thuê nhà xưởng tại thị trấn Yamashita của thành phố Hamamatsu và mở “Phòng nghiên cứu sản xuất séc măng Art Shokai".

   Ban Giám đốc của Art Shokai kịch liệt phản đối ý tưởng này của ông và họ không cấp vốn cho ông. Soichiro cảm thấy rất chán nản sau khi giấc mơ của mình bị dập tắt, do vậy ông đã bị đau dây thần kinh vùng đầu và sau đó đau lưng nặng. Trong suốt gần hai tháng Soichiro phải nghỉ ở nhà chữa bệnh, nhưng ngay cả trong lúc khó khăn đó ông cũng vẫn luôn bị ám ảnh bởi việc phát triển chế tạo séc măng. Ông không bao giờ bỏ qua mơ ước của mình và luôn chuẩn bị sẵn sàng cho những thử thách mới. Năm 30 tuổi, dù đã là Chủ tịch công ty do ông thành lập nhưng Soichiro vẫn quyết định phải trở lại trường học. Người ta khá ngạc nhiên khi thấy một người lớn tuổi ở trong lớp học. Ngoài giờ lên lớp, Soichiro giành hết thời gian ở trong phòng thí nghiệm, thậm chí Soichiro ăn ngay ở phòng thí nghiệm vào những lúc trái khoáy, không cạo râu và để đầu tóc rối bời nhưng ông không để ý đến các điều đó, ông chỉ quan tâm đến một vấn đề là chiếc séc măng.




Soichiro Honda từng vô cùng nỗ lực nhưng vẫn bị Toyota từ chối sản phẩm séc măng.

   Năm 1936, Soichiro tham gia một cuộc đua và gặp tại nạn thảm khốc. Ông bị gãy xương bả vai và bị thương nặng ở mặt. Trong bệnh viện, ông không ngừng nghĩ về công việc kinh doanh của mình. Một tuần sau ông ra viện, bị thương nặng, tiền tiết kiệm thì hết và công việc kinh doanh chế tạo séc măng sụp đổ. Gia đình Soichiro rơi vào một hoàn cảnh cực kỳ khó khăn. Vợ của ông cùng với con nhỏ phải đem cầm cố những đồ vật có giá trị của họ.

   Một hôm, Soichiro chọn 50 chiếc séc măng trong số 30.000 chiếc ông đã làm và giao cho Toyoda Jido Shokki. Sau đó, được biết là chỉ có ba chiếc qua được vòng thử nghiệm của Toyota, ông rất tức giận. Ông cố kìm nén cơn tức giận một cách khó khăn và quyết định chuyển sang đối mặt với thử thách mới. Năm 1939, Soichiro thôi làm quản lý cửa hàng Art Shokai Hamamatsu, chuyển đến Sueo Kawashima trở thành Chủ tịch của Tokai Seiki Jyukogyo.

   Sau hai năm học ở trường Hamamatsu, do không tham dự kỳ thi nên Soichiro bị buộc phải thôi học. Tuy nhiên, ông đi học chỉ là để có được những kiến thức cần thiết nhằm đạt được mục đích của mình và thành quả của ông được mọi người công nhận. Sau khi bị đuổi khỏi trường, ông đến trường đại học Tohoku Imperial và Nihon Muoran Seisakusho để học thêm những kiến thức khác.

   Được trợ giúp bởi những điều học được ở trường, Soichiro đã phát minh ra nhiều thứ và có được rất nhiều bằng sáng chế. Một trong những phát minh đó là máy đánh bóng séc măng. Chiếc máy đó quả là một sự thay đổi to lớn và rất đơn giản trong khi sử dụng. Sau 3 năm thử nghiệm và thất bại, khi sự kiên nhẫn của ông đã đến giới hạn, thì cuối cùng sự huyền bí được khám phá và Soichiro đã có thể làm được những chiếc séc măng tuyệt vời. Những ngày tháng đó là những ngày khó khăn nhất trong cuộc đời của Soichiro. Tuy nhiên, chính từ những kinh nghiệm này, công ty Honda ngày nay đã ra đời.

Theo Brand Vietnam, Wiki và tiểu sử của ông Soichiro Honda

Tóm tắt: Steve đã thay đổi diện mạo của nền công nghiệp máy tính cũng như smartphone với công ty Apple, nền điện ảnh cũng ảnh hướng kh...



Tóm tắt: Steve đã thay đổi diện mạo của nền công nghiệp máy tính cũng như smartphone với công ty Apple, nền điện ảnh cũng ảnh hướng không kém bởi công nghệ dựng phim và kỹ thuật 3D của Pixar. Câu chuyện đồ chơi đã mang lại cho Pixar chiến thắng đầu tiên trước khi cty phát hành cổ phiếu ra trước công chúng, khiến Steve trở thành tỷ phú khi nắm giữ 80% cổ phiếu. Còn nền công nghiệp âm nhạc thì sao? Itune rõ ràng là một cuộc cách mạng trong nền âm nhạc kỹ thuật số. Điện toán đám mây, Steve có Icloud; lúc này Dropbox, Googledrive còn chưa định hình.

   Bài viết sau là kết quả của 2 năm từ những lượm lặt từ các bài báo, sách vở tôi đọc về Steve. Hy vọng có thể giúp những người khác đã, đang và có ý định xây dựng doanh nghiệp, tiếp tinh thần "khởi nghiệp" không ngừng nghỉ của Steve. Tinh thần khởi nghiệp rất quan trọng, thậm chí cực kỳ quan trọng ở những công ty đã định hình và phát triển.

   Steve với bản tính nóng nảy, bốc đồng bị đá văng ra khỏi Apple bởi chính người mà anh tuyển dụng vào vị trí CEO, John Sculley. Steve ra đi trong đau đớn, rồi anh phục thù bằng cách sáng lập 1 cty mới, NeXT. Tuy nhiên, NeXT không thành công mấy, số lượng máy tính bán ra it ỏi. Doanh thu chủ yếu đến từ hệ điều hành Nextstep và WebOjects, công cụ phục vụ cho các website thương mại. Apple cũng không mấy sáng sủa khi được điều hành bởi Sculley, theo chiến lược "thị trường định hướng". Điều này hoàn toàn trái ngược với phong cách của Steve. Các CEO tiếp nhiệm kỳ của Sculley là Spindler, Amelio; biến Apple trở thành một mớ bòng bong. Doanh số giảm sút thảm hại. Steve lặng lẽ quan sát cảnh cùng cực của Apple, Steve yêu Apple như mối tính đầu không thể xa cách. Thật đau xót khi chứng kiến cảnh người yêu tìu tuỵ. Steve đã quay lại Apple bằng cách để Apple mua lại Next với giá 429 triệu đô. Steve quay trở lại Apple với vị trí cố vấn đặc biệt cho Amelio.
Logo của NeXT computer
Pixar- thành công rực rỡ đầu tiên với "Câu chuyện đồ chơi"

   Đánh dấu sự trở lại của Steve bằng màn giới thiệu của Amelio. Amelio dường như trở nên vụng về và mờ nhạt trong bài phát biểu, nhường lại ánh hào quang cho Steve. Sau một hồi lèo lái công ty theo chiều hướng tồi tệ thì Amelio cũng bị sa thải. Steve cân nhắc trở lại vị trí CEO. Anderson, lúc này là CFO Apple nhận xét Steve không phải là một kỹ sư nhưng anh có tầm nhìn, có khiếu thẩm mỹ và có khả năng liên kết các nhóm lại với nhau. Steve là linh hồn của Apple, chỉ có sự trở lại của Steve mới đem lại sức sống cho Apple. Steve muốn loại bỏ ban giám đốc cũ chỉ giữ lại Woolard. Những người khác sẽ bị loại bỏ và thay vào bởi Larry Ellison- người sáng lập Oracle, Jerry York cựu nhân viên IBM và CFO của Chrysler, Bill Campell, CEO của Intuit. Bước đi đầu tiên của Steve là thuyết phục Bill Gates tiếp tục cung cấp các ứng dụng phần mềm kinh điển như Excel, Word cho Macbook, và đương nhiên là sẽ thành công. Lý do sự trở lại của Steve, vì anh ấy là một nghệ sỹ, cũng như Bob Dylan( thần tượng của Steve), ông ấy không bao giờ dừng lại. Chừng nào còn tiếp tục mạo hiểm với thất bại thì họ sẽ mãi là nghệ sĩ.

   Doanh thu Apple lúc này giảm bởi công nghệ đã lỗi thời, không sáng tạo, giá đắt và ngày càng không phù hợp với nhu cầu người sử dụng. Tim Cook, CEO hiện thời(2017) của hãng cũng chẳng mấy khá hơn là Sculley hay Amelio. Các sản phẩm của Apple ngày càng trở nên mất đột phá, sáng tạo và để đối thủ khác dần qua mặt như Samsung.

   Chiến dịch marketing " tư duy khác biệt" đánh dấu trở lại của Steve. Đoạn quảng cáo được mở đầu với giọng nam diễn viên Dreyfuss, cùng với màn trình diễn các bức chân dung của Einsten, Picasso, Martha Graham, Miles Davis, Frank Lloyd Wright, Amelia Earhart, Charlie Chaplin và Thomas Edison.... Những người đủ điên để thay đổi cả thế giới.

   Làm việc với Steve giống như ở địa ngục vậy, bản tính nóng nảy, độc đoán, cầu toàn, tiểu tiết sẽ khiến bạn căng thẳng đến ngợp thở. Nhưng nhóm của Steve đã cùng nhau vực dậy công ty, ở một mức độ nào đó họ có sự gắn kết và ăn ý với nhau. Những cộng sự hạng A+ của Steve thực sự đã làm nên chuyện, vì Steve không cho phép sự yếu kém trong nhóm đó. Đôi lúc Steve cũng nhượng bộ, nhưng chỉ là gượng gạo hoặc giả tạo thôi. Những sản phẩm vĩ đại và đột phá trong công nghệ có văn hoá riêng sẽ được gầy dựng bởi nhóm đặc biệt hạng A+ này.

   Sản phẩm khi Steve trở lại chính là iMac, hoàn toàn khác biệt so với Dell, HP hay Compaq. Số máy bán ra hơn 20 triệu máy trong vòng 12 tháng, và trở thành sản phẩm đình đám của Apple trong nhiều năm liền. Steve đã vực dậy công ty chỉ sau 3 năm. Steve cho rằng giữa phần mềm và phần cứng nên có sự hoà hợp tinh tế để đem lại trải nghiệm tuyệt vời cho người dùng. Các bạn xài Iphone có để ý là, cứ sau 1 năm thì sản phẩm của mình sẽ trở nên lỗi thời bởi những sản phẩm tiếp theo và một số tính năng trong hệ điều hành không còn hỗ trợ cho máy cũ nữa? Điều này sẽ thúc đẩy người dùng mua máy mới để trải nghiệm những cải tiến tiếp theo. Apple lúc này đã khiến cho rất nhiều người tiêu dùng trung thành với hãng, cộng đồng những tín đồ Apple.

   Đầu những năm 2000, Steve bắt đầu để tới lĩnh vực âm nhạc. Lúc này có một ứng dụng ưng ý nhất được thiết kế bởi cựu kỹ sư Apple, Soundjam. Chương trình cho phép nhạc được xếp loại với các thuộc tính khác nhau. SoundJam được mua lại và tích hợp trong Itune. Itune là một thành công lớn khác đánh dấu sự trở lại của Steve, ngừoi đi vá lỗ hỏng con tàu do các CEO tiền nhiệm gây ra. Vậy chiếc máy nghe nhạc thì sao? Lúc này những chiếc Walkman của Sony trông rất cổ lỗ, rất khó sử dụng. Thế là chiếc Ipod ra đời, quả là một quá trình gian khổ để sáng tạo ta chiếc máy, có khả năng phù hợp với Itune, thiết kế trang nhã, va dễ sử dụng. Gian hàng điện tử cũng là một trong những yếu tố giúp thúc đẩy doanh số bán hàng tại Apple. Với sự đề xuất của Eddy Cue, người mua có thể lựa chọn và mua sắm bằng các lệnh tuỳ chỉnh. Nhưng doanh số bán hàng trực tuyến cũng chưa lắp đầy tham vọng của Steve, Ron Jonhson là phó chủ tịch tại Target được Steve tuyển mộ để giúp sức trong chuỗi cửa hàng bán lẻ tại Apple. Vì chỉ có tại của hàng Apple mới truyền tải ý nghĩa sản phẩm từ cách bán hàng, cách bài trí sản phẩm cho đến dịch vụ khách hàng. Steve là mẫu người thích kiểm soát, anh thích mọi thứ nằm trong tầm tay. Những nhà phân phối trước đây như Cuircuit City và CompUSA làm việc rất ù lì.
Itune- một diện mạo mới của nền công nghiệp âm nhạc


   Ron Jonhson, người đã được Steve giao toàn quyền về các thiết kế cửa hàng, kênh phân phối bán lẻ riêng của hãng và các cửa hàng trực tuyến trên Itune. Steve muốn khách hàng thực sự "trải nghiệm" sản phẩm độc đáo và trọn vẹn . Sự trải nghiệm về sản phẩm và dịch cũng được Howard, CEO Starbucks áp dụng rất thành thục. Từ một doanh nghiệp nhỏ đã phát triển lên tầm vóc toàn cầu.

   Về cơ bản, năm 2003 Steve đã làm cho Apple trở lại đầy sức sống, nhưng với tinh "khởi nghiệp" không ngừng nghỉ ấy, Steve tiếp tục dự án khác, Iphone. Ban đầu, dự án ROKR là sự kết hợp giữa điện thoại Motorola với tính năng nghe nhạc. Nhưng biệt đội phần cứng Ipod thì không thể "nhai" cái ý tưởng thô thiển ấy. Ý tưởng sơ khai xuất phát từ Greg và Bas Ording, họ đã làm ra một nguyên mẫu màn hình đa điểm rất thú vị mà sau này Ivy sẽ đề xuất cho Steve. Iphone chính là kết quả giữa sự pha trộn âm nhạc và điện thoại; thứ điện thoại thật đỉnh, vừa nhỏ,vừa mỏng và có thể kết nối được với internet. Iphone đã định nghĩa lại smartphone thời điểm bấy giờ.
Ipod- chiếc máy nghe nhạc được thiết kế tinh tế nhất thời điểm đó
Chiếc iPhone đời đầu- dòng smartphone đẹp và dễ sử dụng nhất thời điểm 2007

   Steve thực sự là một gã thú vị. Steve là con nuôi trong một gia đình bình thường, cha mẹ đẻ của Steve hy vọng có thể cho con mình trong một gia đình có người tốt nghiệp đại học, và hứa sẽ cho con bà học đại học, 17 năm sau Steve học ở Đh Reed( là tên sẽ đặt cho đứa con trai đầu của Steve). Nhưng rốt cuộc anh cũng bỏ học sau 6 tháng và lưu luyến thêm 8 tháng nữa để học những môn yêu thích như chữ viết, để rồi sau này,tích hợp hợp vào các font chữ viết của máy Mac rất đẹp. Sau đó khởi nghiệp công ty Apple với Steve Wozniak ỏ tuổi 20, 10 năm sau Apple trở nên lớn mạnh từ chỗ chỉ có 2 người trong gara trở thành công ty trị giá 2 tỷ đô la, và hơn 4.000 nhân viên. Năm anh 30 tuổi thì bị sa thải bởi chính người anh tuyển vào, tiếp đó khởi nghiệp với Next, và xây dựng Pixar. Steve hẳn rất kiên cường, đánh cược một lần nữa khi quay lại Apple Vì Steve quá yêu Apple.

Một câu yêu thích của Jobs:" Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ". Hãy cứ làm những gì mà bạn yêu thích, thành công sẽ đến với bạn.

Nguyen Dang
Nguồn tham khảo: Steve Jobs: Walter Isaacson, Becoming Steve Jobs: The Evolution of a Reckless Upstart into a Visionary Leader

Theo Henry Ford, nhà sáng lập tập đoàn ô tô Ford cho rằng:" nguyên nhân chính của sự đói nghèo đó là sự thiếu nhịp nhàng giữa sản xu...


Theo Henry Ford, nhà sáng lập tập đoàn ô tô Ford cho rằng:" nguyên nhân chính của sự đói nghèo đó là sự thiếu nhịp nhàng giữa sản xuất và phân phối, trong cả nông nghiệp và công nghiệp, giữa nguồn lực và sử dụng nguồn lực.

Đói nghèo xảy ra do nhiều nguyên nhân, nhưng điều đáng nói là những nguyên nhân có thể kiểm soát được. Khi nói tới đói nghèo thì Henry Ford ngụ ý tới việc một cá nhân hay gia đình không đủ thực phẩm, nhà cửa, quần áo cần thiết cho cuộc sống bình thường.

Điều tất nhiên là sẽ có sự khác biệt trong nuôi dưỡng, con người không giống nhau về thể chất và tinh thần. Do vậy, kế hoạch chủ trương tất cả mọi người đều bình đẳng là trái quy luật tự nhiên, do đó kế hoạch đó sẽ không thành công. Việc hạ thấp tiêu chuẩn sống không làm cho người ta khá hơn, làm như vậy chỉ gia tăng sự nghèo đói chứ không gì khác.

Chỉ có xoá nghèo đói bằng việc làm cho mọi thứ trở nên dồi dào hơn, và thực tế từ hàng năm nay chúng ta đã có những bước tiến trong khoa học sản xuất. Những nhà khoa học cực hữu đã sai lầm khi cho rằng công nghiệp sẽ vắt kiệt sức khoẻ của công nhân. Thực tế, nền công nghiệp hiện đại đang dần dần làm thay đổi người công nhân và cả thế giới. Chúng ta chỉ cần học hỏi thêm về việc lập kế hoạch và về các phương thức sản xuất mà thôi. Còn chính những sáng kiến và tài năng cá nhân hay khả năng lãnh đạo của một cá nhân xuất sắc, sẽ mang lại cho chúng ta kết quả tốt nhất. Chính phủ vốn luôn là tiêu cực, thường không thể cung cấp hay hỗ trợ tốt cho bất cứ chương trình xoá đói giảm nghèo nào. Họ chỉ có thể hỗ trợ gián tiếp bằng cách xoá bỏ rào cản đối với sự tiến bộ và ngừng tạo ra gánh nặng lên cộng đồng.

Theo Henry Ford, nguyên nhân chính của việc đói nghèo là sự thiếu nhịp nhàng giữa sản xuất và phân phối, trong cả nông nghiệp và công nghiệp, giữa nguồn lực và sử dụng nguồn lực. Điều này gây ra lãng phí lớn. Sự lãng phí này có thể hạn chế được nếu người lãnh đạo quan tâm hơn tới mảng dịch vụ. Chừng nào người lãnh đạo còn nghĩ tới tiền nhiều hơn việc phục vụ xã hội thì sự lãng phí đó vẫn còn tiếp diễn. Chỉ có người nhìn xa trông rộng mới ngăn chặn được sự lãng phí này. Những người thiển cận chỉ nghĩ tới tiền đầu tiên sẽ không nhìn thấy được sự lãng phí. Họ nghĩ dịch vụ chỉ là sự quan tâm đến người khác thay vì nghĩ đó là yếu tố quan trọng nhất thế giới. Họ không biết bỏ qua mối lợi nhỏ để thấy được điều lớn lao hơn, đó đó họ cũng không thấy đâu là điều lớn lao nhất. Chính vì vậy, hoạt động sản xuất của những người theo chủ nghĩa cơ hội với quan điểm tiền là trên hết sẽ là hoạt động ít lợi nhuận nhất. Dịch vụ có thể dựa trên tình cảm quan tâm tới người khác, nhưng kiểu dịch vụ đó không phải lúc nào cũng tốt nhất, vì tình cảm thế nào thì hành động như thế đó.

Điều đáng nói ở đây không phải là những doanh nghiệp sản xuất không có khả năng phân chia lợi nhuận công bằng mà đơn giản là sự lãng phí quá lớn khiến họ không còn đủ lợi nhuận để chia đều cho những người liên quan( như nhân viên, công nhân..)mặc dù sản phẩm của họ luôn được bán với giá rất cao để giảm sự tiêu thụ.

Giải pháp xoá đói nghèo không nằm ở chỗ tiết kiệm cá nhân mà nằm ở chỗ sản xuất tốt hơn. Khái nhiệm tiết kiệm thực sự đã bị làm dụng, tiết kiệm chính là sự lo sợ. Trong một số hoàn cảnh, những con số về sự lãng phí có thể ám ảnh đầu óc con người, thường là những người theo chủ nghĩa thực dụng. Và để chống lãng phí, họ có chủ trương tiết kiệm. Nhưng tiết kiệm chỉ làm cải thiện tình hinh đôi chút chứ không đảo ngược được vấn đề từ sai thành đúng được.

Tiết kiệm là thói quen của những người chỉ sống một nữa mà thôi. Tất nhiên tiết kiệm luôn tốt hơn là hoang phí, và cũng không ai cho rằng nó không tốt như tiêu dùng. Việc cắt giảm những thứ cần thiết trong cuộc sống thực sự có điều gì đó không ổn? Người người tiết kiệm thậm chí còn kiệm cả không khí thở, và tiết kiệm cả những lời khen ngợi. Họ làm cho cơ thể và tâm hồn mình khô héo đi. Đó chính là lãng phí nhựa sống. Có hai loại lãng phí đó là tiêu xài phung phí tiền của và quá chậm chạp và để tiền của nằm chết một chỗ không sinh lời. Như vậy, những người tiết kiệm quá có nguy cơ xếp chung với những người chậm chạp. Tiết kiệm cũng có thể bị hiểu sai và bị đề cao quá, thành ra lại không tốt. Chúng ta hay dạy trẻ tiết kiệm tiền ngằm ngăn chặn chi tiêu hoang phí và vị kỷ. Điều này cũng tốt, nhưng không tích cực cho lắm vì không giúp trẻ tự thể hiện mình và tự tính toán chi tiêu. Do đó, dạy trẻ cách đầu tư và tiêu tiền sẽ tốt hơn là dạy chúng tiết kiệm. Những người trẻ tuổi nên đầù tư hơn là tiết kiệm. Họ nên đầu tư vào bản thân để tăng tính sáng tạo, cho tới khi họ sử dụng tối đa khả năng của họ, thì lúc đó mới nghĩ tới việc tiết kiệm một phần thu nhập của mình. Khi ta không muốn phấn đấu để làm việc hiệu quả hơn đồng nghĩa với việc không tiết kiệm, khi đó cũng có nghĩa là ta đang tự lấy đi nguồn vốn cơ bản của chính mình và tự chúng ta đang làm giảm đi giá trụ mà tạo hoá ban tặng.  Nguyên tắc sống là phải tiêu dùng chính là một lời hướng dẫn thực tế trong cuộc sống. Tiêu dùng tích cực, chủ động và mang lại cuộc sống. Có tiêu dùng là có cuộc sống. Tiêu dùng sẽ làm tích luỹ hơn số lượng hàng hoá.

Chúng ta sẽ giải quyết thiếu thốn cá nhân mà không cần phải thay đổi điều kiện chung. Việc tăng lương, tăng giá tăng lợi nhuận và các khoản tăng khác nhằm đem lại nhiều tiền hơn chỉ là nỗ lực của tầng lớp này hay giai cấp kia thoát khỏi cảnh khó khăn bất chấp người khác sống chết ra sao. Thật sai lầm khi cho rằng chỉ có tiền mới giải quyết được khó khăn. Người lao động tin rằng nếu có lương cao hơn, họ có thể vượt qua được giới hạn khó khăn. Những nhà tư bản cũng cho rằng nếu có lợi nhuận nhiều hơn họ có thể vượt qua được bão táp. Quan niệm này thật là qúa đơn giản. Tiền bạc, nhìn chung rất quan trọng, nhưng nó không có gía trị hơn là mệnh giá chính con người xác lập cho nó, và tiền bạc cũng có thể bị lạm dụng. Nhiều ngươì tin tưởng một cách mù quáng rằng tiền có thể thay thế sự giàu có thật sự, đến nỗi niềm tin đó đã đồng thời phá vỡ giá trị tổng thể của tiền.

Nhiều người cho rằng có sự xung đột giữa nông nghiệp và công nghiệp. Thực tế chẳng có sự xung đột nào cả. Chẳng có nghĩa lý gì khi nói rằng vì thành phố đã quá đông đúc nên mọi người cần quay về nông thôn. Nếu mọi người làm như vậy, chắng mấy lúc mà nghề nông suy thoái vì dư thừa lao động. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là đổ xô đến thành phố chuyên sản xuất, chế biến hàng hoá lại tốt hơn, vì nếu nông trại bỏ hoang thì người công nhân sản xuất hàng hoá để làm gì? Do đó cần có sự tương hỗ giữa nông nghiệp và công nghiệp. Nhà sản xuất có thể cung cấp cho người nông dân những gì họ cần trong cuộc sống và cho công việc nhà nông. Người nông dân cũng như những nhà sản xuất nguyên liệu thô khác có thể cung cấp nguyên liệu cho nhà sản xuất. Việc trao đổi qua lại như vậy , chúng ta sẽ có được một hệ thống dịch vụ sâu rộng và ổn định.

Nông trại cũng có những mùa rỗi việc. Đó là thời gian để người nông dân có thể vào nhà máy và giúp cho sản xuất những thứ anh ta cần cho việc trồng cấy ở nông trại. Nhà máy cũng có những mùa ít việc. Khi đó, người nông dân có thể quay về với đồng đất của mình để gia tăng sản xuất lương thực. Chính vì vậy, chúng ta sẽ bỏ được thời gian rảnh rỗi và lấy lại sự cân bằng giữa nông nghiệp và công nghiệp.

Công nghiệp sẽ được phi tập trung hoá. Khi chúng ta biết thêm về sản xuất và biết thêm về những bộ phận có thể hoán đổi cho nhau, thì lúc đó ta sản xuất được những bộ phận có thể tách rời nhau sau đó lắp ráp lại chúng với nhau.

Việc nghiên cứu và dự trữ nguồn năng lượng rẻ và tiện lợi- không phải để sử dụng ngay lập tức, nhưng để dự phòng cho tương lai- sẽ có hiệu quả hơn bất kỳ biện pháp nào trong việc taọ ra sự cân bằng trong cuộc sống và cắt giảm lãng phí- nguồn gốc của đói nghèo. Không có nguồn năng lượng nào là duy nhất, có thể từ thuỷ điện, dầu mỏ, năng lượng nguyên tử, và tương lai hướng tới năng lượng sạch( năng lượng mặt trời, gió, và thuỷ triều).

Henry Ford, My life and work

Không có công thức thành công nào hoàn toàn giống nhau cả, mỗi người đều có cách nghĩ riêng, suy luận riêng dẫn đến thành công. Tuy nhiê...



Không có công thức thành công nào hoàn toàn giống nhau cả, mỗi người đều có cách nghĩ riêng, suy luận riêng dẫn đến thành công. Tuy nhiên, Richard Brandson- tỷ phú Anh, CEO của Virgin group cho rằng có 5 thứ mà những người thành công nhất thế giới đều có.

Chấp nhận rủi ro.
Những người may mắn nhất trong kinh doanh là người sẵn sàng chấp nhận rủi ro lớn. Tất cả chúng ta đều có thể tạo cho mình sự may mắn bằng cách tạo ra cơ hội cho mình, thực hiện nó và thành công.

Thất bại là mẹ của thành công.
Mỗi doanh nhân thành đạt đều học hỏi từ thất bại. Không ai thuận lợi ngay từ đầu tiên. Kinh doanh cũng như một ván cờ lớn, bạn phải học nhanh từ những sai lầm. Không được sợ thất bại. Nhanh chóng rút kinh nghiệm và tiếp tục đi tiếp.

Khả năng thấy được toàn cục diện.
Khi Richard bắt đầu khởi nghiệp Virgin, ông đã nghĩ đến các khả năng sau này công ty sẽ cung cấp các dịch vụ toàn diện( từ ngân hàng, hàng không, nhà hàng khách sạn...). Người doanh nhân thành đạt có được ý tưởng và để chúng cất cánh bay cao.

Không ai làm hết công việc một mình.
Nhìn từ bức tranh toàn cảnh, cần phải phân công công việc để mọi người cùng làm. Có lẻ chỉ có trong truyện cổ tích, một người có thể làm hết thảy mọi việc. Yếu tố quan trọng trong kinh doanh là bạn hãy để việc cho người khác làm tốt hơn bạn.

Truyền thông hiệu quả
Ngày nay phương tiện tuyền thông đại chúng làm cho Thế giới xích gần lại nhau hơn bất cứ lúc nào. Chúng tạo điều kiện cho con người trao đổi, tiếp xúc gặp gỡ, phát triển và tiến bộ. Richard tin rằng tuyền thông cực kỳ quan trọng đối với một doanh nhân thành đạt.

Richard Brandson.

Albert Einstein nhà vật lý lý thuyết lỗi lạc của thế kỷ XX, người có thể sánh ngang cùng với Isaac Newton( đặt nền móng cho vật lý vào nh...


Albert Einstein nhà vật lý lý thuyết lỗi lạc của thế kỷ XX, người có thể sánh ngang cùng với Isaac Newton( đặt nền móng cho vật lý vào những năm 1600).

Einstein chậm biết nói, các thành viên trong gia đình xem ông như chậm phát triển. Mỗi khi có điều gì muốn nói phải lẩm nhẫm với chính mình trước, cho đến khi rành mạch với phát ra tiếng. Sự chậm phát triển của ông cộng với tính nổi loạn không nghe lời giáo viên, khiến một người đã đuổi học ông, còn một người khác cho rằng ông chẳng làm nên trò trống gì.

Cả hai bên nội ngoại đều là dân Do Thái, nghề nghiệp chủ yếu của họ là buôn bán, có mức sống khiêm tốn tại vùng quê Swabia, phía tây nam nước Đức.

Nguồn căn của việc thất nghiệp gần 2 năm.

Einstein nổi tiếng là cậu sinh viên hỗn hào, năm 17 tuổi cậu ghi danh vào trường Bách Khoa Zurich Thụy Sĩ, trường cũng khá có tiếng tăm trong lĩnh vực khoa học và kỹ thuật. Ông là một trong 11 sinh viên năm nhất ghi danh vào ngành đào tạo " giáo viên chuyên ngành toán và vật lý". Với thái độ hỗn hào có sẵn, Eistein hoài nghi kiến thức thầy mình dạy, thầy Weber. Ban đầu Einstein có vẻ thích thú nhưng dần dà không thích Weber nữa. Einstein cho rằng ông quá chú trọng vào các nền tảng lịch sử vật lý, mà không bàn nhiều về các vấn đề đương đại. Weber nổi giận trước sự xem thường không khéo che giấu của Einstein.

Sự xấc xược của Einstein cũng khiến ông gặp rắc rối với giáo sư vật lý khác, thầy Jean Pernet, người phụ trách các bài tập thực nghiệm và thực hành trong phòng thí nghiệm. Trong môn lý thuyết cơ bản, Pertnet cho Einstein điểm 1, điểm thấp nhất. Nguyên nhân là vì Einstein hiếm có trên lớp học. Einstein không chịu làm theo hướng dẫn thực nghiệm của người trợ giảng, Carl Seelig. Điều đó thỉnh thoảng cũng tai hại, tháng 7/1899 ông đã làm nổ phòng thí nghiệm của Pernet, khiến bàn tay bị thương nặng và tưởng chừng như ông không thể chơi được Violin trở lại.

Thầy Hermann Minkowski, giáo sư toán học người Do Thái, mặt vuông hình chứ điền đánh giá Einstein là kẻ lười biếng " Cậu ta chằng bao giờ để ý đến toán học".

Điểm luận văn tốt nghiệp, thầy Weber cho Einstein và người bạn gái của cậu là Mileva Maric điểm thấp nhất. Lần lượt số điểm là 4,5 và 4. Thầy Weber còn gây khó dễ bằng cách nói Einstein không chịu viết lên loại giấy đúng quy định, và bắt phải chép lại toàn bộ luân văn.

Giữa tháng 8- 1900, Einstein thử xin chân trợ giản cho giáo sư ở trường Bách Khoa. Thông thường cựu sinh viên sẽ có được vị trí này nếu muốn và Einstein tự tin mình có thể được vị trí này. Cùng lúc này ông từ chối luôn lời đề nghị làm ở một công ty bảo hiểm. Nhưng vấn đề là hai giáo sư vật lý ở trường Đại học Bách Khoa ý thức rõ tính hỗn hào của Einstein. Giáo sư Weber ghét ông đến nỗi không kiếm ra sinh viên khoa vật lý và toán học nào phụ giúp đành phải thuê hai sinh viên bên khoa kỹ thuật.

Đến cuối tháng 9, Einstein vẫn ở nhà cùng cha mẹ ở Milan và không nhận được lời mời làm việc nào.  Ông ở nhà tiếp tục viết đơn vin việc gửi Giáo sư Hurwitz, hãy cùng đọc nội dung xem bạn có chấp nhận một đơn xin việc như vậy không nhé.
" Em không có thời gian tham gia lớp chuyên đề toán học, không có gì để bênh vực cho việc em đã không tham dự hầu hết các buổi giảng của thầy. Tuy nhiên, việc cấp quốc tịch cho em ở Zurich sẽ phụ thuộc và việc em có một công việc lâu dài hay không"

Trong cả 3 lá thư xin việc, đều bạt vô âm tính. Suốt mùa thu năm đó, Einstein chỉ có thể đi dạy kèm để kiếm sống, gia đình đã ngừng chu cấp cho ông. Thế nhưng Einstein vẫn lạc quan. Khi ở Milan và Zurich ông đã gửi hàng loạt thư xin việc nhưng đều vô vọng. Ông viết cho người bạn thân của mình là Grossmann:" Tôi đã làm đủ mọi cách và không quên cả khiếu hài hước của mình. Chúa đã tạo ra loài lừa và ban cho chúng một bộ da dày."

Trong một lá thư viết cho Wilhelm Ostwald, giáo sư hóa học ở Leipzig, người được giải Nobel cho đóng góp lý thuyết về pha loãng. Einstein viết:" Công trình hóa học đại cương của ông đã truyền cảm hứng cho tôi viết bài báo, có gửi kèm theo đây. Tôi không có tiền, và chỉ một công việc như thế này mới giúp tôi tiếp tục các nghiên cứu của mình. Đánh giá của ông về bài báo của tôi rất quan trọng" Thế nhưng, vẫn không có câu trả lời nào.

            Lá thư xin việc giúp của cha Eisntein
Cha của Einstein, sống cùng Einstein khi đó ở Milan, âm thầm chia sẽ nỗi lo lắng của cậu con trai, cố gắng giúp đỡ bằng một lá thư quá dễ thương gửi đến Ostwald.

" Xin hãy tha thứ cho người cha mạo muội đang viết thư cho ngài vì cậu con trai, thưa ngài giáo sư kính mến. Albert năm nay 22 tuổi, cháu đã học ở trường Bách Khoa Zurich bốn năm và hè vừa qua, cháu đã tốt nghiệp với điểm khá tốt. Kể từ đó cháu đã cố gắng xin làm trợ giảng, một công việc cho phép cháu đào sâu về vật lý, nhưng không thành công. Tất cả những người ở vị trí đánh giá đều khen ngợi năng lực của cháu. TÔi có thể bảo đảm với ngài rằng cháu cực kỳ chăm chỉ, kiên trì và rất yêu khoa học. Do đó, cháu cảm thấy vô cùng buồn vì hiện tại chưa có việc làm, và cháu ngày càng tin rằng mình đã lầm đường khi chọn nghề này. Ngoài ra cháu còn bị đè nặng bởi suy nghì rằng mình là gánh nặng đối với chúng tôi, những người có thu nhập khiêm tốn. Vì ngài là người mà dường như con trai tôi rất khâm phục và trân trọng hơn bất kỳ học giả vật lý nào, nên tôi muốn gửi ngài một lời đề nghị khiêm nhường, mong ngài đọc bài báo của cháu và viết cho cháu một dòng khích lệ nếu có thể, để cháu có thể lấy lại niềm vui trong cuộc sống và công việc. Ngoài ra, nếu ngài có thể đảm bảo cho cháu một công việc phụ tá, tôi sẽ vô cùng biết ơn ngài. Tôi xin ngài thứ lỗi vì đã mạo muội viết thư cho ngài, và con trai tôi không biết gì về việc làm bất thường này của tôi".

Ostwald vẫn không trả lời. Tuy nhiên, 9 năm sau, trong ông trớ trêu thú vị của lịch sử, ông lại là người đầu tiên đề cử Einstein cho giải thưởng Nobel.

Eintein tin chắc răng oan gia của mình tại trường Bách Khoa Zurich, giáo sư vật lý Heinrich Weber, là người đứng sau những khó khăn này.

Sau những nổ lực bất thành, Eintein tâm sự với người bạn thân Grossmann, hóa ra lại là người có thể giúp Eintein có được chân nhân viên hạng ba ở Cục Cấp Bằng Sáng Chế( ngày 16 tháng sáu năm 1902), khi một phiên họp của hội đồng Thụy Sĩ chính thức chọn ông làm chuyên viên bậc ba của Cục Sở Hữu Trí Tuệ Liên bang với mức lương 3,500 franc/ năm. Ông dành 7 năm sáng tạo nhất cuộc đời mình ở Cục Sáng Chế, đến chỗ làm 8 giờ sáng, 6 ngày một tuần, kiểm tra các đơn xin cấp bằng sáng chế. Ông nhớ lại :" Tôi có thể làm công việc của cả ngày chỉ trong 2 hay 3 giờ đồng hồ. Thời gian còn lại tôi nghiên cứu các ý tưởng riêng của mình". Cấp trên của ông Friedrich Haller, là người tốt tính , hay cằn nhằn về chủ nghĩ hoài nghi, hài hước và thường lờ đi mớ giấy tờ bừa bộn trên bàn của Einstein, chỗ giấy đó sẽ biến mất vào ngăn kéo khi có người đến chỗ ông." Mỗi khi có ai ghé qua, tôi sẽ nhét những tờ ghi chú của mình vào ngăn bàn và vờ như đang làm công việc của cơ quan."

Đoạt giải Nobel vật lý 

Có vẻ như một ngày nào đó ông sẽ đoạt giải Nobel cho sáng kiến không tuân theo sự gò bó, hay quy chuẩn của khoa học đương đại. Lần đầu ông được đề cử giải này năm 1910 bởi giáo sư Wilhelm Ostwald, người 9 năm trước đã từ chối lời khẩn cầu xin việc của Einstein. Ostwald trích dẫn Thuyết tương đối hẹp, nhấn mạnh rằng lý thuyết này liên quan đến vật lý cơ bản và không phải triết học đơn thuần như lập luận của một số người gièm pha Einstein. Đó là điều mà ông nhấn mạnh trong nhiều lần trong những năm sau đó khi tái đề cử Einstein.

Úy ban báo cáo họ cho rằng nên chờ đợi để có thêm bằng chứng thực nghiệm cho Thuyết đương đối. Einstein nhận được sự ủng hộ từ các nhà vật lý suất sắc khác như Whilhelm Wien, Robert Marc Friedman, một nhà sử gia khoa học ở Oslo, viết:" Các nhà vật lý Thụy Điển với thiên kiến thức thực nghiệm mạnh mẽ đa số áp đảo ở Ủy ban này. Họ coi đo lượng chính xác là mục tiêu cao nhất trong ngành nghiên cứu của mình".

Lorentz cùng Bohr và sáu người khác chính thức ủng hộ Einstein, hầu như tập trung vào thuyết đương đối hoàn chính của ông.

Việc kéo dài thời gian đoạt giải có cả yếu tố chính trị can thiệp. Những lập luận chống lại Einstein đầy những thành kiến cá nhân và văn hóa. Một số cho rằng sự tự quảng bá hình ảnh cá nhân của Einstein không xứng đáng nhận giải Nobel.

Chủ tích Ủy ban, Arrhenius giải thích lý do không trao giải Nobel năm 1920. Ông ta viết các kết quả nhật thực( được quan sát để kiểm chứng tính chính xác của Thuyết tương đối) bị phê bình là mơ hồ, và các nhà khoa học vẫn chưa chứng thực được dự đoán của thuyết này là ánh sáng đến từ mặt trời sẽ dịch chuyển về phía đầu đỏ của phổ do lực hấp dẫn của mặt trời. Ông ta cũng trích lập luận của Ernst Gehrcke, người kịch liệt chống thuyết tương đối và bài Do Thái. Ông cho rằng sự thay đổi quỹ đạo của sao Thủy có thể được giải thích bằng thuyết khác. Ngoài ra, Philipp Lenard cũng bắt đầu chiến dịch chống Einstein.

Đến năm 1921, cơn cuống Einstein của công chúng, dù xấu hay tốt cũng đã gây nên áp lực tối đa cho Úy bản.Einstein nhận được chính thức 14 đề cử nhiều hơn bất kì ứng viên nào.

Vị cứu tinh xuất hiện, đó là nhà vật lý lý thuyết của Đại học Uppsala, Carl Whilhelm Oseen, người gia nhập Ủy bản năm 1922. Ông là đồng nghiệp và là bạn của Gullstrand. Oseen nỗ lực thúc đẩy trao giải cho Einstein vì đã " phát minh ra định luật hiệu ứng quang điện". Hẳn nhiên, đó không phải là đề cử cho Thuyết Tương đối. Oseen cũng đề xuất rằng việc trao giải thưởng bị hoãn từ năm 1921 sẽ cho phép Viện hàn lâm lấy đó làm cơ sở để đồng thời trao giải cho Niels Bohr giải thưởng năm 1922, vì mô hình nguyên tử của ông này dựa trên các định luật giải thích hiệu ứng quang điện. Ngày 6 tháng 9 năm 1922, Viện Hàn lâm bỏ phiếu, Einstein và Bohr lần lượt nhận giải Nobel vật lý lần lượt năm 1921 và 1922. Như vậy, Einstein trở thành người nhận giải Nobel năm 1921, như thông báo chính thức sau," vì công lao của ông đối với ngành vật lý lý thuyết và đặc biệt cho phát minh định luật hiệu ứng quang điện". Định luật của ông đã trở thành nền tảng cho ngành quang hóa học định lượng tương tự như định luật của Faraday là cơ sở cho ngành điện hóa học."

Giải thưởng năm đó lên tới 121.573 Kronor Thụy Điển, tương đương với 32.250 USD, cao gấp 10 lần mức lương hằng năm của một giáo sư bình thường vào thời điểm đó. Theo thỏa thuận ly dị với vợ cũ của ông, bà Maric, Einstein gửi một phần giải thưởng tới quỹ tín thác ở Zurich cho bà và các con, số còn lại được gửi vào một tài khoản tại ngân hàng Mỹ với phần lãi suất được chuyển trực tiếp cho bà. Cuối cùng, số tiền này được Maric dùng để mua ba ngồi nhà có căn hộ cho thuê ở Zurich.

Theo Cuộc đời và Vũ trụ, Walter Isaacson

Thomas Edison tên đầy đủ là Thomas Alva Edison(1847-1931). Thuở nhỏ ông là người rất hiếu kỳ, với cái đầu rất to các bác sỹ chẩn đoán ông...


Thomas Edison tên đầy đủ là Thomas Alva Edison(1847-1931). Thuở nhỏ ông là người rất hiếu kỳ, với cái đầu rất to các bác sỹ chẩn đoán ông sau này sẽ bị đau óc, nhưng họ đã sai lầm. Chính nhờ bộ óc to lớn đó mà những phát minh và sáng kiến của ông ảnh cực kỳ to lớn đối với nhân loại.

Edison tư học tại nhà và đức tính ham học hỏi 

Edison chỉ theo học tại trường vỏn vẹn 3 tháng. Ông luôn đặt các câu hỏi hóc búa đối với giáo viên, mà không chịu trả lời câu hỏi của họ. Chính vì vậy, Edison thường đội sổ và bị chế giễu là đần độn. Mẹ ông bà Nancy là một giáo viên đã quyết định để cậu con trai tự học tại nhà, bà biết cách giáo dục con mình như thế nào và bảo vệ con mình thoát khỏi tác động xấu của sự căm ghét trường học.

Edison rất ham đọc sách và ông đọc rất nhanh. Hầu như không có cuốn sách về một chủ đề quan trọng nào đó mà ông chưa từng đọc. Người ta tìm thấy bản sao cuốn Triết học thực nghiệm và tự nhiên của Richard Green Parker ( Xuất bản 1856). Cuốn sách đó là cuốn đầu tiên khoa học đầu tiên mà ông đọc khi 9 tuổi, ông chọn nó bởi vì là cuốn đầu tiên mà ông có thể hiểu! Cuốn sách đó chứa đựng hầu hết những kiến thức khoa học lúc bấy giờ. Nó bao gồm từ động cơ hơi nước, đến khinh khí cầu, hóa học và hàng trăm các thí nghiệm khác nhau. Đó dĩ nhiên là cuốn sách mà một cậu bé 9 tuổi khó có thể hiểu được, vậy mà chính là thứ Edion tìm kiếm. Từ lúc đọc cuốn sách đó, số phận đã mang ông đến với khoa học. Dần già, ông tự kiểm chứng các loạt thí nghiệm trong sách. Ông phải tự tay mình kiếm chứng chứ không thừa nhận sự có sẵn của chúng. Ông làm một phòng thí nghiệm nhỏ trong hầm rượu của mình và dùng tất cả tiền bạc để mua hóa chất và hiệu thuốc địa phương.

Edison tự kiếm tiền phục vụ cho nhu cầu thí nghiệm của mình

Ông tiếp tục đọc sách và thí nghiệm nhiều hơn, nhu cầu về hóa chất đã trở nên quá lớn đối đối với số tiền nhỏ mà một cậu bé có thể xin cha mình. Từ đó đã thôi thúc ông xin việc bán báo ở chuyến tàu Grand Trunk lúc 12 tuổi.

Edison không quá coi trọng tiền bạc, nhưng để thực hiện được mục tiêu của mình ông phải tìm mọi cách để kiếm tiền. Ông còn lập một phòng thí nghiệm nhỏ ở khoang hành lý trên tàu, nơi ông cất vật dụng và những tờ báo. Nhu cầu thí nghiệm của ông ngày càng lớn hơn, ông nghĩ cách kiếm thêm tiền. Đó chính là lúc ông cho xuất bản tờ báo Weekly Herald- được in ngay trên tàu. Điều này cho thấy con người ông tiềm tàng động lực thôi thúc phải trở thành một nhà khoa học mạnh mẽ đến mức ông phải tìm mọi cách để thực hiện chúng.

Ông không chỉ thông minh, nhanh nhạy với việc kiếm tiền và còn kiếm với chủ đích riêng của mình. Mỗi đồng ông kiếm được đều tận dụng cho việc mua sách và hóa chất thí nghiệm.

Một hôm Edison đánh rơi thanh phospho trên tàu, thế là khoang tàu bốc cháy. Trong lúc cố dập lửa thì ông bị bắt gặp, viên trưởng tàu đã tống cổ ông cùng với đồ nghề xuống ga tiếp theo. Sáu mươi bảy năm sau, Edison được tổng thống Herbert Hoover hộ tống trên con tàu( cũng tại ga đó luôn).

Edison bị mắc chứng lãng tai, nguyên nhân không phải do viên trưởng tàu bắt gặp và bạt tai ông. Mà do một lần trễ tàu vì phải đợi khách mua báo, con tàu bắt đầu lăn bánh. Ông chạy theo và nhảy lên bậc cửa phía sau, ông suýt bị gió thôi và khó tự leo lên vì bậc cửa cao. Một nhân viên trên tàu nắm lấy tai, khi ông kéo lên thì cảm thấy có gì đó rách trong tai. Từ đó ông bị lãng tai. Nhưng cũng chính nhớ nó mà ông tập trung hơn khi làm điện tín viên, hoặc khi ông cải thiện ống nghe trên điện thoại. Điều đó giúp cho chúng hữu dụng hơn vì thời đó ống nghe rất yếu nên không thể thương mại hóa được.

Nhân duyên với ngành điện

Ông đến với điện cũng rất là tình cờ. Vào tháng 8 năm 1862, khi ở ga Mount Clemens, ông nhìn thấy J.U Mackenzie cô con gái nhỏ của nhân viên nhà ga - đang bò trên đường ray phía trước của một đầu tàu đang chuyển hướng. Ông lao tới bế và trao cho người cha. Để trả ơn người cha đã dạy cho Edison mọi thứ về điện báo. Edison tiếp thu rất nhanh, và sớm trở thành một tín viên xuất sắc- có thể gửi hoặc nhận thông tin đến bất cứ ai. Công việc điện tín mở đường cho ông đến với ngành điện và chuyển hướng ông với dự định ban đầu là trở thành nhà hóa học. Sự nghiệp của ông mà sau này sẽ mang đến cho chúng ta bóng đèn sợi đốt và toàn bộ hệ thống cung cấp cho ngành công nghiệp điện hiện đại.

Sự nghiệp của Edison không những tạo ra hàng triệu công việc trên đất nước Mỹ mà nó ảnh hướng tới lợi ích của nền kinh tế toàn cầu. Sự nghiệp của ông không chỉ là các phát minh vĩ đại mà còn là một tấm gương đưa khoa học vào cuộc sống hàng ngày và chứng minh rằng, bằng sự kiên trì nỗ lực và không ngừng thử nghiệm, mọi vấn đề có thể giải quyết.

Những sáng kiến của Edison

Nếu không có phát minh bóng đèn sợi đốt thì không biết nhân loại sẽ đi theo hướng nào? Nhờ phát minh ấy, đã giải phóng con người khỏi giới hạn của ánh sáng ban ngày và tạo thêm nhiều thời gian làm việc mỗi ngày. Từ thời kỳ trước người ta sử dụng đèn dầu hoặc khí gas, kể từ khi xuất hiện bóng đèn sợi đốt thì nhu cầu con người trở nên nhiều hơn. Việc làm được tạo ra cũng nhiều hơn, cung cấp ánh sáng cho các nhà máy làm việc vào ban đêm, làm giảm giá thành sản phẩm và tăng năng suất các thiết bị.

Nếu không có hệ thống phát điện thì đã không giải phóng ngành công nghiệp khỏi hệ thống dây! Máy móc thời kỳ này sẽ cần dây cuaroa và cần trục. Động cơ điện cho phép máy móc được sắp xếp theo trình tự công việc, chỉ riêng điều đó đã tăng gấp đôi hiệu suất và nó loại bỏ khối lượng lớn vận chuyển và xử lý không cần thiết.

Những chiếc ô tô sẽ trở nên rất xa xỉ nên không có sự hỗ trợ của động cơ điện. Những sáng chế của ông đã mở rộng sư phát triển của điện thoại và điện báo cũng như truyền thông giá rẻ. Ông cũng biến chiếc máy đánh chữ thành công cụ văn phòng tiện dụng và còn đóng vai trò quan trọng nhất trong sự phát triển pin lưu trữ

Máy quay đĩa và phim ảnh động cũng là 2 lĩnh vực mà ông tiên phong. Ông cũng là người đầu tiên chế tạo radio nhưng không theo đuổi đến cùng do áp lực công việc khác.

Ở lĩnh vực xây dựng ông là người đầu tiên nghiên cứu quy trình sản xuất xi măng, thành phần pha trộn bê tông và phương pháp xây dựng tòa cao ốc bằng cách đổ bê tông lỏng thay vì xếp gạch hay đá khối chồng lên nhau.

Edison còn phát triển phương pháp tách sắt ra khỏi quặng chất lượng thấp. Để bảo đảm có đủ lượng sắt, ông đã tận dụng tối đa quặng sắt hàm lượng thấp vốn bị coi là vô giá trị.

Trong năm 2015, tập đoàn đa ngành nghề Honeywell của Hoa Kỳ đã chính thức thâu tóm hãng Fluka của Sigma Aldrich . Fluka là một mảng lớn t...


Trong năm 2015, tập đoàn đa ngành nghề Honeywell của Hoa Kỳ đã chính thức thâu tóm hãng Fluka của Sigma Aldrich. Fluka là một mảng lớn trước đây của hãng Sigma Aldrich, sau khi Sigma Aldrich sáp nhập với Merck thì Fluka chính thức lên đường, để gia nhập với Honeywell.

Fluka nổi tiếng với các loại hóa chất dung môi và vô cơ. Thương vụ này cho phép tập đoàn Honeywell cung cấp sản phẩm cho khách hàng hoàn thiện hơn và được xây dựng dựa trên danh mục đầu tư lớn từ Burdick & Jackson® dung môi có độ tinh khiết cao và thuốc thử thêm một số nhãn hiệu của ngành công nghiệp nổi tiếng nhất và được công nhận " .Darius Adamczyk nói , chủ tịch và CEO của Honeywell. Việc mua lại này sẽ cho phép Honeywell cung cấp một dòng rộng lớn hơn của các hóa chất vô cơ và dung môi cho các ứng dụng khác nhau, từ phát hiện thuốc dược phẩm để xét nghiệm chẩn đoán y tế."

Có gần 200 nhân viên của Fluka chủ yếu ở Seelze, bao gồm các nhân viên bán hàng và tiếp thị rộng khắp thị trường châu Âu. Nhà máy của Honeywell tại Seelze chuyên sản xuất các sản phẩm mang thương hiệu Riedel-de Haen, hiện đang sản xuất phần lớn các sản phẩm trong mảng kinh doanh mua lại này. Fluka sẽ được phân vào nhánh Fine Chemicals của Honeywell và sẽ tiếp tục được dẫn dắt bởi đội ngũ lãnh đạo cốt lõi của Fluka. Với hai nhà máy sản xuất, Seelze và Muskegon, Mich.,ở Mỹ, mảng kinh doanh này sẽ phát triển và sản xuất hóa chất tinh khiết cao và các vật liệu khác được sử dụng trong nghiên cứu thuốc mới, xét nghiệm chẩn đoán y tế và các ứng dụng trong phòng thí nghiệm khác.

Honeywell là một tập đoàn đa lĩnh vực, có trụ sở chính 115 Tabor Rd. Morris Plains, NJ 07950, Hoa Kỳ. Các lĩnh vực cung cấp của hãng bao gồm:  Khoa học vũ trụ; Giải pháp kiểm soát và tự động hóa công nghệ; Công nghệ và vật liệu; Hệ thống giao thông vận tải hiệu hoạt động hiệu quả nhờ vào tập đoàn Honeywell, cung cấp giải pháp cho nhà sản xuất ô tô, nhà cung cấp của họ.

Nguồn: SBC Scientific và Honeywell

Musk Elon là một gã lập dị tài năng, có thể khuynh đảo thế giới. Với X.com( về sau là Paypal), Musk thay đổi tư duy thế giới về dịch v...



Musk Elon là một gã lập dị tài năng, có thể khuynh đảo thế giới. Với X.com( về sau là Paypal), Musk thay đổi tư duy thế giới về dịch vụ ngân hàng. Với SpaceX, đánh thức khát vọng con người về một tương lai mở rộng ngoài trái đất. Với Tesla Motors, làm choáng ngợp nền công nghiệp ô tô với những trạm nạp điện miễn phí và hình thức bán trực tiếp không thông qua đại lý. Với Solar City, Musk đang hiện thức hóa tham vọng tạo dựng một thế giới chi phối ngành năng lượng mặt trời lẫn ngành năng lượng nói chung. Những gì Musk làm đều liên quan đến những ý tưởng lớn lao làm thay đổi nhận thức của thời đại.

Elon Musk đang viết lên những trang lịch sử của thời đại, Musk có thể điều hành cùng lúc nhiều công ty. Hơn nữa, chính Musk mới là linh hồn và bản sắc của công ty. Cũng như Steve Jobs, tạo dựng Apple trở nên thương hiệu giá trị nhất thế giới, ông cũng làm nên một Pixar đình đám khẳng định mình với cây cổ thụ Disney.

Vào mùa hè năm 1994, Musk( Quốc tịch Nam Phi sau đó đến Canada theo quốc tịch của mẹ) và cậu em trai Kimbal đã bước những bước đầu tiên để trở thành công dân Mỹ thực thụ( giấc mơ Mỹ). Họ làm một chuyến chu du xuyên quốc gia này. Khi ấy, Kimbal đang là đối tác nhượng quyền của hãng sơn College Pro Painters và khá thành đạt trong vai trò điều hành một cơ sở tương đương một doanh nghiệp nhỏ. Anh đã bán phần nhượng quyền của mình và hùn hạp với Musk mua một chiếc BMW 320i tơi tả thập niên 1970. Hai anh em bắt đầu chuyến đi gần San Francisco vào tháng tám, khi nhiệt độ tại Cali tăng vọt. Đoạn đầu của chuyến đi đã đưa họ đến Needles, một thành phố nằm giữa sa mạc Mojave. Tại đây, họ đã trải qua cảm giác vã mồ hôi giữa thời tiết 49 độ C. Trong chiếc xe hơi không máy lạnh, và học được cách yêu quý các hầm nghỉ chân tại điểm trung chuyển Burger Carl's Jr., nơi họ dành hàng tiếng đồng hồ để lấy lại cái mát cho cơ thể.

Chuyến đi có dư thời gian cho những trò chơi nghịch ngợm điển hình của tuổi đôi mươi cùng những mộng mơ cuồng nhiệt kiểu tư bản. Thời ấy, người dân chỉ mới bắt đầu truy cập internet nhờ sự xuất hiện các trang danh bạ như Yahoo, và các công cụ trình duyệt như Netscape's. Hai anh em đã nắm bắt được xu thế của Internet, và nghĩ rằng họ có lẽ cũng muốn thành lập một công ty để làm một cái gì đó trên Web, ý tưởng rất mơ hồ. Họ thay nhauu lái xe từ Cali, Colorado, Wyoming, nam Dakota rồi Illinois, họ động não suy nghĩ và thảo luận vẫn vơ trước khi quay lại miền Đông để cho Musk kịp trở lại trường Đại học vào mùa thu. Ý tưởng hay ho nhất mà họ có thể nghĩ ra là mạng trực tuyến dành cho bác sỹ. Điều này không có nghĩa là họ tham vọng trở thành một thứ gì đó giống hồ sơ sức khỏe điện tử, nhưng vẫn tốt hơn hệ thống có tính vật lý để trao đổi thông tin và cộng tác. Kimbal cho rằng ngành y là lĩnh vực có thể gặp trở ngại trong tương tác thông tin. Sau đó họ đã lập kế hoạch bán hàng và marketing cho nó, nhưng ý tưởng không cất cánh được. Và họ cũng chẳng mặn mà với ý tưởng ấy nữa.

Musk đã trải qua thời gian đầu mùa hè năm ấy ở thung lũng Silicon, do vẫn đang tham gia 2 khóa thực tập. Ban ngày, anh làm việc tại Viện nghiên cứu Pinnacle. Có trụ sở tại Los Gatos, Pinnacle là một công ty khởi nghiệp được quảng cáo rầm rộ, với một nhóm nhà khoa học chuyên khám phá cách thức sử dụng siêu tụ điện như một nguồn nhiên liệu cách mạng dành cho xe cộ dùng điện hoặc hybrid. Công trình này cũng chuyển hướng sang một phạm vi khác thường hơn. Musk có thể thao thao bất tuyệt về cách sử dụng siêu tụ điện nhằm tạo ra các loại vũ khí giắt lưng dùng tia laser theo phòng cách phim Chiến tranh giữa các vì sao( Star wars), hay bất cứ phim viễn tưởng nào khác. Musk rất yêu thích công việc tại Pinnacle và lấy đó làm nền tảng cho kế hoạch kinh doanh tại trường Penn, cũng như những mơ mộng ngành công nghiệp trong anh.

Vào các buổi tối, Musk chuyển sang làm tại Rocker Science Games, một công ty khởi nghiệp có trụ sở tại Palo Alto mong muốn tạo ra game điện tử tiến tiến nhất, bằng cách nén chúng tạo trong các ổ đĩa CD vốn lưu trữ được nhiều thông tin hơn. Trên lý thuyết, đĩa CD có thể cho phép họ đưa chất lượng sản xuất và kể chuyện theo phong cách Hollywood vào các game. Một nhóm "siêu sao" mới nổi, bao gồm các kỹ sư và nhân vật trong ngành điện ảnh đã được tập hợp lại để hoàn thành công trình. Toney Fadell người sau này đã thúc đẩy sứ mệnh phát triển sản phẩm iPod và iPhone tại Apple cùng các nhân vật từng phát triển phần mềm truyền thông đa phương tiện Quicktime cho Apple cũng làm việc tại Rocket Science.

Musk được yêu cầu viết các driver cho phép tay cầm điều khiển game và con chuột tương tác với nhiều loại máy tính game khác nhau. Driver là tập tin phiền phức mà bạn phải cài đặt cho máy in hay máy ảnh để chúng tích hợp với máy tính tại nhà- quả là chán. Là một lập trình viên tự học hỏi, Musk cho rằng anh đã viết code khá tốt rồi, nên xung phong đảm nhận những công việc tham vọng hơn. Musk chia sẽ về cơ bản anh có thể vừa đọc video từ đĩa CD vừa chạy game một lúc. Musk phải gửi lệnh trực tiếp đến bộ vi xử lý chính của máy tính và tốn thời gian với hàng mớ chức năng cơ bản nhất để làm cho cổ máy hoạt động. Bruce Leak, nguyên kỹ sư trưởng đứng sau thành công của Quicktime tại Apple, chính là người giám sát tuyển dụng Musk và rất kinh ngạc khả năng làm việc thâu đêm của Musk. "Cậu ấy sở hữu nguồn năng lượng vô tận", Leak chia sẽ. " Bọn trẻ thời đó chẳng biết phần cứng hay những thứ hoạt động như thế nào, ấy thế mà cậu ấy có kinh nghiệm của một hacker máy tính cá nhân và tìm tòi không chút e sợ".

Musk nhận ra Thung Lũng Silicon là nơi đầy ắp những cơ hội mà anh đang tìm kiếm và tương xứng với tham vọng của anh. Anh đã trở lại đây và hai mùa hè liên tiếp rồi đến sống hẳn ở miền Tây sau khi tốt nghiệp với văn bằng kép tại Penn. Ban đầu, anh dự định sẽ theo đuổi bằng tiến sỹ khoa học vật liệu và vật lý tại trường Stanford, rồi nâng cấp công trình siêu tụ anh đã làm tại Pinnacle. Thế nhưng anh đã thôi học tại Stanford chỉ hai ngày vì không cưỡng lại tiếng gọi của Internet. Anh cũng bảo Kimbal chuyển đến Thung Lũng Silicon, để hai anh em cùng nhau chinh phục Web.

Những hiểu biết đầu tiên về ngành kinh doanh Internet độc lập đã đến với Musk trong hai kỳ thực tập. Có lần một nhân viên kinh doanh từ những trang web vàng( Yellow Pages) bước vào văn phòng công ty khởi nghiệp của anh. Anh ta cố gắng bán ý tưởng về một danh bạ trực tuyến nhằm bổ sung cho danh bạ chính thức của công ty trong quyển những trang vàng to tướng. Nhân viên này gặp khó khăn trong màn chào mời của mình, và rõ ràng chẳng hiểu gì về bản chất của Internet cũng như làm thế nào để ai đó tìm thấy cơ hội kinh doanh từ nó. Lời chào mời nông cạn này khiến Musk suy nghĩ, và anh gặp Kimbal để trao đổi về ý tưởng giúp cho các doanh nghiệp xuất hiện lên mạng lần đầu tiên.

Elon nói,"Những gã này chẳng biết họ đang nói về cái gì. Có thể chúng ta sẽ làm được điều đó" Kimbal nhớ lại. Đó là năm 1995, hai anh em chuẩn bị thành lập Global Link Information Network, một công ty khởi nghiệp sau này đổi thành Zip2.

Zip2 là một ý tưởng tài tính. Năm 1995, rất ít doanh nghiệp nhỏ hiểu được khả năng lan tỏa của Internet. Họ chẳng biết truy cập thế nào, và thực sự không thấy được giá trị từ việc tạo dựng một trang web cho doanh nghiệp của mình, hay thậm chí sở hữu một danh bạ trực tuyến kiểu những trang vàng. Musk hy vọng sẽ thuyết phục được các nhà hàng, cửa hàng quần áo, tiệm hớt tóc đến với mình để được cộng đồng lướt web biết đến sự hiện diện của họ. Zip2 xây dựng một danh bạ tra cứu dành cho doanh nghiệp và kết nối danh bạ này với các bản đồ. Musk cũng thường mượn bánh Pizza để giải thích khái niệm này, khi nói rằng ai cũng có quyền biết đến tiệm bánh Pizza gần với họ nhất cũng như đường chỉ dẫn tới đó. Ngày nay, dường nhứ đó là chuyện hiển nhiên với Google Maps, thời ấy chẳng ai dám mơ đến dịch vụ như vậy.

Anh em nhà Musk đã khai sinh ra Zip2 tại số 430 Đại lộ Sherrman ở Pao Alto. Họ thuê một văn phòng rộng vừa bằng một căn hộ studio- 6mx9m- và sắm sửa vài thứ đồ đạc tối thiểu. Tòa nhà ba tầng này cũng có hạn chế của nó. Nó không có thang máy, còn nhà vệ sinh thì thường xuyên kẹt cứng. " Quả là một nơi làm việc tệ hại," một nhân viên đời đầu cho biết. Để kết nối Internet nhanh hơn, Musk phải thỏa thuận riêng với Ray Girouard, một doanh nhân điều hành dịch vụ cung cấp Internet ở tầng dưới văn phòng của Zip2. Theo lời Girouard, Musk đã khoan một cái lỗ trên bức tường gần văn phòng Zip2 rồi nối cáp Ethernet dọc cấu thang đến bộ phát Internet." Họ đôi khi cũng thanh toán trễ, nhưng chưa bao giờ khiến tôi phải khó xử với các hóa đơn".

Musk tự viết các mã gốc làm nên dịch vụ của anh, trong khi Kimbal cũng mua được giấy phép giá rẻ để sở hữu cơ sở dữ liệu về danh sách các doanh nghiệp trong khu vực Vịnh, cho phép họ lấy tên và địa chỉ của doanh nghiệp. Sau đó, anh liên hệ với Navteq- một công ty bỏ hàng trăm triệu đô la để xây dựng bản đồ và chỉ dẫn đường đi kỹ thuật dố có thể sử dụng trên các thiết bị tìm đường kiểu GPS đời đầu- và đưa một đề nghị mặc cả hách dịch. "Chúng tôi truy xuất thông tin cho họ, còn họ sẽ giao cổng công nghệ miễn phí cho chúng tôi", Kimbal cho biết. Musk kết hợp với hai cơ sở dữ liệu với nhau để khởi tạo một hệ thống sơ bộ rồi vận hành. Theo thời gian, các kỹ sư của Zip2 buộc phải làm đầy thêm khối lượng dữ liệu ban đầu với nhiều bản đồ hơn nhằm bao quát hết các khu vực bên ngoài những khu vực thủ phủ chính, cũng như lập các chỉ dẫn tùy chỉnh có thể hiển thị và hoạt động tốt trên máy tính để bàn.

Errol Musk gửi hai cậu con trai 28 nghìn đô la để giúp họ vượt qua giai đoạn khó khăn này, họ ít nhiều đã khánh kiệt sau khi thuê văn phòng, mua giấy phép sử dụng phần mềm và sắm sửa một số thiết bị. Trong ba tháng đầu thành lập Zip2, Musk và em trai phải sống ngay trong văn phòng. Họ chất quần áo trong một buồng nhỏ và phải tắm nhờ ở Hội thanh niên Cơ Đốc Giáo(YMCA)." Thi thoảng chúng tôi ăn bốn bữa một ngày ở quáng Jack in the Box," Kimbal kể lại. " Họ mở cửa 24h nên hợp với lịch làm việc của chúng tôi. Có lần tôi uống sinh tố và cảm thấy có gì đó bên trong, nên lấy nó ra rồi uống tiếp. Kể từ đó, tôi không thể ăn ở đây nữa, nhưng vẫn có thể kể vanh vách thực đơn của họ."

Kế đến, hai anh em thuê một căn hộ hai phòng ngủ. Họ không còn tiền hay tinh thần để sắm sửa đồ đạc nữa. Thế là chỉ có hai tấm nệm trên sàn. Bằng cách nào đó, Musk đã thuyết phục được một kỹ sư người Hàn Quốc đến thực tập tại Zip2 để đổi lấy tiền phòng và tiền cơm tháng." Cậu bé khốn khổ đó cứ nghĩ rằng mình nhận việc ở một công ty lớn", Kimbal chia sẽ" Cậy ấy đến sống với chúng tôi mà chẳng biết mình đâm đầu vào đâu." Một ngày nọ, chàng trai thực tập lái chiếc BMW 320i tơi tả của Musk đến chỗ làm thì chiếc bánh bỗng rơi ra. Trục xe mài ken két xuống mặt đường ngay giao lộ giữa đường Page Mill và El Camio Real, và vết rách nó tạo thành vẫn còn hiện rõ suốt mấy năm.

Zip2 có thể là một doanh nghiệp Internet năng động nhắm đến thời đại thông tin, nhưng họ phải giúp nó cất cánh bằng cách gõ cửa từng nhà. Các doanh nghiệp cần được thuyết phục trước những lợi ích của web và sẵn sàng trả tiền cho thứ họ chưa biết.  Cuối năm 1995, anh em nhà Musk bắt đầu thuê các nhân viên đầu tiên và tập hợp được một đội ngũ bán hàng pha tạp. Jeff Heilman, một chàng trai 20 tuổi với tâm hồn bay bổng đang tìm hướng đi cho cuộc đời đã đến với Zip2 với tư cách là một tân binh đầu tiên. Một đêm đã muộn, đang xem phim với cha mình thì chợt thấy một dòng địa chỉ web chạy dưới màn hình quảng cáo." đó là một công ty dot com," Heilman nói. " Tôi còn nhớ mình đang ngồi đó và hỏi cha mình rằng chúng tôi đang xem gì thế. Cha tôi nói ông không biết. Đó là lúc tôi nhận ra mình phải tìm thấy chính mình ở đâu đó trên Internet." Heilman dành 2 tuần để cố gắng trò chuyện với những người có thể giải thích cho anh về Internet, và rồi chợt thấy mẫu tin tuyển dụng rộng 2x2 inch của Zip2 trên tờ san Jose Mercury News: "Bán hàng qua Internet. Đăng ký tại đây!" Thế là Heilman tạm thời có việc. Một số nhân viện bán hàng khác cũng nhập hội cùng anh, và làm vệc hưởng lương theo hoa hồng.

Musk dường như chẳng bao giờ rời văn phòng. Anh ngủ trên chiếc ghế lười cạnh bàn làm việc chẳng khác gì một chú chó. " Tôi đến văn phòng lúc 7h 30 hoặc 8h sáng mỗi ngày, và hầu như luôn thấy anh ấy ngủ trên chiếc ghế đó," Heilman cho biết." Có lẻ anh ấy tắm rửa vào cuối tuần. Tôi chẳng biết nữa" Musk đề nghị nhân viên đầu tiên này của Zip2 đá anh một cái khi họ đên văn phòng, đánh thức anh dậy và trở lại làm việc. Trong khi Musk đảm trách công việc viết mã nguồn thì Kimbal đảm trách trưởng nhóm bán hàng nhiệt tình. Kimbal phân công Heilman đến trung tâm mua sắm cao cấp tại Stanford và Đại lộ University, con đường chính tại Palo Alto, thuyết phục các nhà bán lẻ hợp tác với Zip2, với lời giải thích rằng một danh bạ được bảo trợ sẽ giúp công ty lọt vào nhóm kết quả được tìm kiếm nhiều nhất. Vấn đề lớn nhất là,tất nhiên, chẳng ai chịu mua. Heilman gõ cửa từng nhà từ tuần này sang tuần khác và trở về văn phòng với rất ít tin tốt để báo lại. Những phản hồi tử tế nhất đến từ những người bảo Heilman rằng quảng cáo Internet là điều ngớ ngẩn nhất họ từng nghe. Nhưng thông thường, các chủ tiệm sẽ bảo Heilman biến đi và đừng làm phiền họ. Khi đến giờ ăn trưa, anh em nhà Musk với lấy chiếc hộp xì gà đựng tiền, dẫn Heilman ra ngoài và nghe anh báo cáo về tình hình bán hàng đáng thất vọng.

Craig Mohr, một nhân viên đời đầu khác cũng từ bỏ công việc buôn bán bất động sản để theo đuổi dịch vụ của Zip2. Anh quyết định đón đầu các đại lý xe hơi vì họ thường chi rất nhiều cho quảng cáo. Anh kể vởi họ rằng web chính của Zip2 - www.totalinfo.com và cố gắng thuyết phục họ rằng nhu cầu có một danh mục dữ liệu như www.totalinfo.com/toyotafsilliconvalley là rất cao. Dịch vụ này không phải lúc nào cũng hiệu quả như Mohr mô tả, hoặc nó sẽ tải rất chậm- vốn là chuyện rất thường vào thời đó.  Điều này buộc anh phải khuyến khích khách hàng mường tượng đến tiềm năng của Zip2. Một hôm tôi trở về với tấm sec khoảng 900 đô la," Mohr kể lại. " Tôi bước vào văn phòng và hỏi mọi người xem họ muốn tôi làm gì với số tiền đó. Thế là Elon ngưng gõ phím, ngả người ra xa màn hình rồi nói, " Không thể nào, anh đã kiếm được tiền."

Chính những cải tiến liên tục của Musk dành cho phần mềm Zip2 đã đẩy tinh thần nhân viên lên cao. Dịch vụ của anh đã biến từ một" chứng minh bằng khái niệm" thành một sản phẩm đích thực, có thể được sử dụng và cho dùng thử. Tuy không hiểu biết về marketing nhưng anh em nhà Musk vẫn cố gắng biến dịch vụ của họ trở nên có vẻ quan trọng hơn bằng cách khoát lên cho nó bộ dạng ấn tượng. Musk đã chế tạo một thùng lớn bao quanh chiếc PC tiêu chuẩn và kéo cả khối máy lên bệ đỡ có bánh xe. Khi các nhà đầu tư tiềm năng xuất hiện, anh sẽ đứng lên trình diễn và đẩy cổ máy bề thế này ra, để nó xuất hiện như Zip2 đang tiến và một siêu máy tính nhỏ." Các nhà đầu tư nghĩ nó thật ấn tượng," Kimbal nói. Heilman cũng nhận thấy các nhà đầu tư tin tưởng vào sự hiến dâng tận tụy của Musk với công ty. " Khi ấy, với bản chất của một cậu sinh viên chưa sạch mụn, Elon đã dốc hết hết tâm sức để thứ này - dù nó là gì đi nữa- nhất định phải thành công" Heilman nói. Elon nói với nhà đầu tư rằng tôi có tinh thần của một Samurai. Tôi thà mổ bụng tự sát còn hơn thất bại."

Trong dự án Zip2 buổi đầu này, Musk đã kịp tìm cho mình một người bạn quan trọng, người đã hạ nhiệt một số bốc đồng mãnh liệt. Greg Kouri, một doanh nhân người Canada tầm 35 tuổi, đã gặp gỡ anh em nhà Musk tại Toronto và tin vào ý tưởng nhen nhóm ban đầu của về Zip2. Một buổi sáng nọ, hai anh em đã xuất hiện trước cửa nhà Kouri và thông báo với ông rằng họ dự định đến Cali để tìm một cơ hội kinh doanh. Vẫn quàng trên mình chiếc khăn tắm đỏ, Kouri trở vào nhà, lục tìm đâu đó vài phút và trở ra với sấp tiền 6 nghìn đô la. Đến năm 1996, ông chuyển đến Cali và gia nhập vào Zip2 với tư cách đồng sáng lập.

Kouri, người đã tiến hành một số thương vụ bất động sản trong quá khứ, có kinh nghiệm kinh doanh thực tế và kỹ năng nhìn người, đã đảm nhiệm vai trò giám hộ người lớn tại Zip2. Người đàn ông này có biệt tài xoa dịu Musk và sau đó gần như trở thành cố vấn của anh." Đôi khi, những người thông minh thực sự không hiểu rằng không phải ai cũng theo kịp họ hay hiểu nhanh như họ," Derek Proudian, nhà đầu tư mạo hiểm, người về sau trở thành tổng giám đốc Zip2, cho biết." Greg là một số ít người mà Elon chịu lắng nghe và biết cách đặt mọi thứ vào đúng bối cảnh giúp cậu ấy." Kouri cũng thường làm trọng tài trong các cuộc đọ sức giữa Elon và Kimbal ngay giữa văn phòng.

" Tôi chẳng ẩu đả với ai cả, nhưng Elon và tôi không có khả năng nhìn về một hướng," Kimbal giải thích. Trong cuộc ẩu đả đặc biệt kinh khủng về một quyết định kinh doanh, Elon đã rách da bàn tay và phải tiêm ngừa uốn ván. Sau đó, Kouri đã đặt dấu chấm hết cho các cuộc tranh cải.

Đầu năm 1996, Zip2 trải qua một sự thay đổi to lớn. Công ty đầu tư mạo hiểm Mohr Davidow Ventures nghe danh hai chàng trai Nam Phi đang nổ lực đưa những trang vàng lên Internet và đã đến gặp họ. Tuy kỹ năng thuyết trình còn non yếu, Musk vẫn giới thiệu khá tốt về công ty, các nhà đầu tư cũng ấn tượng trước nhiệt huyết của anh. Mohr Davidow quyết định đầu tư 3 triệu đô la vào Zip2. Với số vốn trong tay, công ty đã chính thức đổi tên Global Link thành Zip2- sau đó chuyển đến đại lộ Cambrige, Palo Alto và bắt đầu tuyển mộ những kỹ sư tài năng. Zip2 cũng thay đổi chiến lược kinh doanh của họ. Khi ấy, công ty đã xây dựng xong các hệ thống đường dẫn tốt nhất trên web. Zip2 dự định sẽ nâng cấp công nghệ này, đưa nó chỉ từ chỗ tập trung vào vùng vịnh lên cả nước. Thay vì rao bán từng nhà, Zip2 sẽ tạo ra một gói phần mềm để bán cho các tờ báo, đến lượt họ tự lập danh mục cho bất động sản, đại lý xe hơi hay các mục khác. Cuối cùng thì báo giới cũng hiểu được Internet tác động thế nào đến việc kinh doanh của họ, và phần mềm của Zip2 nhanh chóng xuất hiện trên mạng mà không phải phát triển công nghệ từ đầu. Về phần mình, Zip2 có thể đuổi theo con mồi lớn hơn và chiếm lấy mạng lưới danh bạ dữ liệu toàn quốc.

Quá trình chuyển đổi mô hình kinh doanh và diện mạo công cty này chính là khoảnh khắc trọng đại trong đời Musk. Các chủ đầu tư mạo hiểm đã đặt Musk trong vài trò giám đốc công nghệ và tuyển Rích Sorkin làm CEO công ty. Các nhà đầu tư tại Zip2 nhận thấy ông là người dày dạn kinh nghiệm và hiểu biết vể Web. Tuy Musk đồng ý với cách sắp xếp này nhưng anh không chấp nhận từ bỏ quyền kiếm soát Zip2.

Zip2 đã cuỗm đi các kỹ sư tài năng và thông thái nhất của Silicon Graphics Inc(SGI) và Elon thích điều đó. Elon mặc dù xuất sắc với tư cách người viết code tự học nhưng các tân binh phải viết lại hầu như gần hết, việc này khiến Elon nổi đóa. Các tân binh có khả năng phân chia các dự án phần mềm thành từng cụm nhỏ có thể thay thế và tinh lọc được, trong khi Musk lại sa lầy vào cái bẫy kinh điển của những người tự học viết mã, đó là viết ra những gì mà giới phần mềm gọi là "những cuộn lông" - những cụm mà lớn nguyên khối rất dễ khiến ta cáu tiết vì lý do khó hiểu nào đó. Các kỹ sư mang đến một cách thức làm việc chuyên nghiệp hơn cùng các thời hạn có tính thực tế trong nhóm. Đó là một thay đổi hoan nghênh so với cách tiếp cận của Musk, vốn hay đặt ra thời hạn lạc quan thái quá, ép các kỹ sư làm việc không ngừng ngày qua ngày nhằm đạt được mục tiêu. Nếu Elon bảo việc đó mất một ngày, thì đám kỹ sư cho rắng nó mất một hoặc hai tuần.

Trong khi Musk cố gắng hòa nhập với những thay đổi mà chủ đầu tư áp cho Zip2, anh cũng hưởng một số đặc quyền nhớ có một túi tiền lớn hậu thuẫn. Bên cấp vốn giúp cho anh em nhà Musk có được thị thực. Họ cũng tặng cho mỗi người 30 nghìn đô để mua xe hơi.

Zip2 có được thành công đáng kể nhờ sự ủng hộ của các tờ báo. The New York Time, Knight Ridder, Hearst Corporation và nhiều đơn vị truyền thông khác đăng ký sử dụng dịch cụ của Zip2. Một trong số đó góp vào 50 triệu đô la vào cổ phần Zip2. Các dịch vụ như Craigslist với thông tin phân loại trực tuyến miến phí vừa manh nha xuất hiện, và báo giới cần phải hành động." Các tờ báo giới hiểu rằng họ đang gặp rắc rối với Internet, và có ý định cho Internet gắn với báo chị càng nhiều càng tốt," Ambras cho biết. " Họ muốn có thông tin phân loại và danh bạ từ công ty bất động sản, xe hơi, giải trí và có thể dùng chúng tôi như một nền tảng cho mọi dịch vụ trực tuyến như thế." Zip2 đã tạo được dấu ấn thương mại nhờ khẩu hiệu" Chúng tôi mang đến sức mạnh cho báo chí", và nguồn tiền mặt tiếp tục đổ vào, giúp cho Zip2 tăng trưởng nhanh chóng. Trụ sở sớm trở nên chật chội, đến mức một bàn làm việc phải đặt cạnh nhà vệ sinh nữ. Đến 1997, Zip2 chuyển đến trụ sở mới khang trang hơn và rộng hơn ở số 444 đường Castro, khu Moutain View.

Musk phát bực khi Zip2 trở thành kẻ đứng sau hậu trường thành công của các tờ báo. Anh tin rằng công ty có thể trực tiếp cung cấp dịch vụ đáng quan tâm cho người dùng, và khuyến khích mua tên miền có đuôi city.com với hy vọng biến nó thành một tiêu điểm đáng quan tâm. Thế nhưng, sư cám dỗ đến từ nguồn tiền của các hãng truyền thông khiến cho Sorkin và ban quản trị níu giữ đường lối bảo thủ, và họ quyết định sẽ quan tâm sau đến lực đẩy từ người tiêu dùng.

Tháng 4-1982, Zip2 tuyên bố sáp nhập với đối thủ chính là CitySearch trong một thỏa thuận khoảng 300 triệu đô la. Công ty mới giữ tên là CitySearch, trong khi Sorkin đảm trách phi vụ này. Những thiếu hụt cả hai bên sẽ được bổ sung cho nhau, 2 cty sẽ loại bỏ những vai trò trùng lập, khiến một số giám đốc tại Zip2 phải lo ngay ngáy. Cuối cùng thương vụ bất thành, khiến báo chí khốn đốn, gây nên sự hoảng loạn từ một thương vụ đổ vỡ. Musk thúc giục hội đồng quản trị tống cổ Sorkin và bổ nhiệm anh vào vị trí CEO. Nhưng hội đồng quản trị từ chối. Thay vào đó anh bị mất ghế chủ tích, còn Sorkin bị thay thế bởi Derek Proudian, một nhà đầu tư mạo hiểm bên cạnh Mohr Devidow.

Công ty đang tình thế khó khăn sau thương vụ bất thành, nguồn tiền đang mất dần. Đến tháng 2-1999, Compaq Computer đề nghị mua Zip2 với giá 307 triệu đô la. Cứ như tiền trên trời rơi xuống vậy, họ đã thuê trọn gói một nhà hàng ở Palo và mở một buổi tiệc hoành tráng. Mohr Davidow lãi đến 20 lần từ số tiền đầu tư ban đầu, Musk và Kimbal ra đi lần lượt với số tiền là 22 triệu đô la và 15 triệu đola.

Từ sau lần đầu khởi nghiệp ấy anh đã có trong tay một số tiền khổng lồ vào tiếp tục lao ngay vào ý tưởng mới mẻ khác, để rồi trở thành ông trùm Paypal một dịch vụ thanh toán trực tuyến qua mạng. Tiếp đó là SpaceX với sứ mệnh đưa người và hàng hóa vào vũ trụ với giá rẻ, hay Tesla Motors với những chiếc điện siêu sang, làm cho người tiêu dùng phải đặt hàng và chờ đến dài cổ mới có được món hàng trong tay.

Nguồn: Elon Musk, Ashlee Vance, The New York Time


Trong xã hội đang biến đổi từng ngày này thì những thương hiệu mạnh nhất và trường tồn nhất chỉ có thể là thương hiệu được xây dựng từ ch...


Trong xã hội đang biến đổi từng ngày này thì những thương hiệu mạnh nhất và trường tồn nhất chỉ có thể là thương hiệu được xây dựng từ chất liệu trái tim. Chúng thân thực và bền vững. Nền tảng của chúng vững chải hơn khi được xây bằng sức mạnh tinh thần, chứ không phải bằng chiến dịch quảng cáo. Nhấn mạnh rằng, một công ty trường tồn khi công ty đó có bản sắc.

Phil Knight, nhà sáng lập của thương hiệu giầy nổi tiếng toàn cầu Nike, không mặn mà với các chiến dịch quảng cáo rầm rộ, thay vào đó ông lựa chọn thực hiện các chương trình khuyến mãi, các sự kiện lớn và sự bảo chứng của các vận động viên có tên tuổi. Ông xây dựng Nike dựa trên bản sắc, nhấn mạnh phương thức giày của Nike giúp cải thiện thành tích thể thao. Rất lâu sau khi giày trở thành một cá tính thời trang và trở nên phổ biến, Nike vẫn tiếp tục là điểm nhấn vượt trội. Rất lâu sau khi Nike trở nên nổi tiếng với các chiến dịch quảng cáo tiêu tốn hàng triệu Mỹ kim, công ty này vẫn kế thừa nền tảng của những loại giày mà những vận động viên đẳng cấp lựa chọn.

Thương hiệu cà phê Gloria Jean's thành lập ở Chicago, bắt đầu hoạt động nhượng quyền kinh doanh trên cả nước Mỹ vào năm 1986. Khoảng cuối 1991, nó vượt mặt Starbuck( sau này là công ty cà phê toàn cầu), với 120 cửa hàng, trong khi đó Starbuck chỉ có 110 cửa hàng. Nhưng Gloria Jean's chưa tạo được lòng trung thành của khách hàng như Starbuck, và quyền sở hữu công ty này rốt cuộc qua tay người này đến tay người khác. Một lý do là họ nhượng quyền cho hơn 100 thành phố trên cả nước Mỹ, mà chẳng nơi nào thành công trong việc tạo dựng lòng trung thành của khách hàng. Starbuck thiết lập chúng dựa trên sự nguyên bản, chất lượng, bản sắc và hơn hết là qua hoạt động truyền miệng của khách hàng.

Tóm lại, quảng cáo đại chúng có thể xây dựng thương hiệu, nhưng chính bản sắc mới giúp nó trường tồn. Nếu mọi người tin rằng họ có cùng các chân giá trị với một công ty nào đó, thì họ sẽ trung thành với thương hiệu đó.

Theo Howard Schultz, CEO Starbuck